Tôi biết vài phụ nữ buồn nhưng không khóc, cười nhưng không vui, tủi nhưng không hổ, khổ nhưng không cam.
Tôi cũng gặp vài phụ nữ đi ngang dọc khắp nơi, phiêu bạt lang thang khắp chốn, làm những điều vốn phần đông xã hội nghĩ chỉ dành cho đàn ông.
Và khi đời chắc gì đã rộng mênh mông, em tự sơn màu hồng cho những mảng xám trong lòng.
Làm con gái có thể vui, làm phụ nữ có thể sướng,
nhưng làm người ôm nhiều thứ vào lòng, thì ắt phải rất mạnh mẽ.
(98 từ).

p.s: chỉ còn 2 từ nữa là gấp đôi số từ cho phép.
p.ss: có nhạc đó. Nếu trình duyệt vẫn lặng im, nhấn vào đây nhé: làm sao để lắng nghe?

-------------------
LADY in LINE là series tản văn kết hợp artworks tự vẽ tay của Kiếm. Tản văn trong Lady in Line chỉ gói gọn dưới 50 từ, artwork vẽ đen trắng giản đơn. Họ đều là những người phụ nữ Kiếm gặp ngoài đời.
Toàn bộ bản quyền bài viết và hình ảnh đều thuộc luuhoangkiem.com (Lu là tên gọi khác của Kiếm)

be a cute subscriber here

Bên đây đường, cô nhét vài tờ báo gỏn gọn vào chiếc giỏ, dựa sát cột điện.
Bên kia đường, cô giăng mấy tờ báo ngang cọng kẽm, hai đầu hai khúc gỗ cũ xưa.
Có khách ghé xem giỏ, vội băng qua đường.
Cầm tờ báo, khách cười.
Nhặt từng đồng, cô vui.
(57 từ).

p.s: Đã vượt qua 7 từ so với quy định.
p.ss: Lâu rồi không thấy người bán báo giấy. Trong một buổi sáng ngồi ghế đá gặm bánh mì, mình cứ tưởng anh kia me chiếc xe đạp và tính khiêng nó đi. Cho đến khi cô băng vội, nhòm chân qua con lươn giữa đường. Và người đàn ông tẩn tê lựa báo...
p.sss: bữa giờ chạy deadline quá nên nay mới viết bài.


-------------------
LADY in LINE là series tản văn kết hợp artworks tự vẽ tay của Kiếm. Tản văn trong Lady in Line chỉ gói gọn dưới 50 từ, artwork vẽ đen trắng giản đơn. Họ đều là những người phụ nữ Kiếm gặp ngoài đời.
Toàn bộ bản quyền bài viết và hình ảnh đều thuộc luuhoangkiem.com (Lu là tên ở dạng chó của Kiếm).

be a cute subscriber here

Đã từng ngày nào cũng trở về sau quá giờ chiều, mệt việc nhà, chán việc làm, nhọc việc tiền, nghĩ việc mai này, nhớ việc cũ xưa.
Đã từng ngày nào cũng đến sớm trước khi phố đầy xe, vui đi làm, thích đi chơi, khoái đi la cà, ham đi lang thang, cười khi đi bên cạnh một ai đó.
Đã từng ngày nào cũng chạy deadline, chạy vội gửi gói hàng, chạy nhanh đi đón đưa, chạy theo đam mê mơ ước, chạy dầm mưa dãi nắng, dưới áp lực bộn bề.
Nên, cũng không biết sẽ là ngày nào, trở về sớm, không buồn, không vui, không chạy, nép mình dưới hiên nhà, nghe tiếng mẹ gọi: "Con ơi, vào nhà ăn cơm...!".
(127 từ)

p.s: nhạc chỉ nghe được trên pc hoặc laptop.
Nếu trình duyệt vẫn lặng im, nhấn vào đây nhé: làm sao để lắng nghe?


-------------------
Toàn bộ bản quyền bài viết và hình ảnh đều thuộc luuhoangkiem.com .
be a cute subscriber here

Thứ gì không giữ được, cứ để người mang đi.
Có những điều vốn thuộc suy nghĩ và cảm xúc của bản thân, mong tìm thấy người lấy đi.
Có những thứ vốn do người khác mang đến, lại muốn giữ cho riêng mình.
Yêu một người.
Càng chất nhiều nỗi niềm, càng không thể bay cao.
Càng chứa nhiều nghĩ suy, càng không thể bay xa.
Nên.
Thứ gì không giữ được,
hãy cứ để,
trời mang đi.
(79 từ)
p.s: nhạc phát một lần rồi ngừng, nhưng chỉ nghe được trên pc hoặc laptop.
Nếu trình duyệt vẫn lặng im, nhấn vào đây nhé: làm sao để lắng nghe?


-------------------
Toàn bộ bản quyền bài viết và hình ảnh đều thuộc luuhoangkiem.com .
be a cute subscriber here

Năm tôi cấp 3, anh đến cây xăng sát bên nhà tôi làm.
Anh là nhân viên đổ xăng, anh xa nhà tìm việc để bố mẹ dưới quê bớt khổ.
Dang dở việc học, anh mang gánh nặng cuộc đời.

Cơ mà, hiếm có ai có cái tên đúng với bề ngoài như anh. Anh phong trần, dáng không cao nhưng cơ thể rất chắc khỏe, da ngăm đen. Gương mặt anh hiền thấy mụ nội, anh hay cười, cái quần gì cũng cười được. Thói tiền cho khách anh cũng cười. Nhờ vậy mà khách quên bẵng đi cái mệt nhọc chát chúa của nắng Tây Ninh...
...gay gắt,
ngang tàng,
khắc nghiệt.

"Bi, đi học có gì vui không?".
"Vui chứ, anh để dành tiền đi học đi".
"Ăn không biết đủ ăn không mà đi học".
Tôi phì cười. Lần nào qua cây xăng, cũng đổ ngót nghét hai chục, vậy mà đứng lâu ơi là lâu, nói đủ thứ chuyện với anh.

Ngày tôi chuẩn bị lên Sài Gòn học đại học, tranh thủ lòng vòng, tôi ghé ngang đổ xăng. Nắng trưa phủ lên anh một lớp bóng bẩy là lạ, có cảm giác đã từng trải qua nhiều sóng gió lắm. Nếu mà đổi lại cho anh da trắng thì trông dị lắm, phải đúng cái làn da này mới hợp tên của anh: Phong!

"Lên đó học, chắc vui lắm hén, ra trường làm kiến trúc sư hả?".
"Dạ".
"Là xây nhà hả Bi?".
"Đại loại vậy đó anh, mốt lấy vợ xây nhà nhớ hú em nhen!".
"Chơi luôn mày".
Tôi tạm biệt anh. Nghe mẹ tôi kể, chủ cây xăng thích anh lắm. Anh thật thà, chân chất.
Cái chân chất của một người đàn ông ở quê, khó tìm lắm…

Năm 3 đại học, tôi về Tây Ninh, lại ghé sang đổ xăng. Anh vẫn là nhân viên, nhìn tôi anh cười:
"Khỏe không? Lâu quá không thấy".
"Em ít về mà".
"Khi nào ra trường Bi, học trên đó vui không?".
"2 năm lận nữa anh. Học cái mình thích cũng vui".
"Tao đang ráng để dành tiền đi học, thấy người ta học mà ham quá".

Khao khát điều gì đó mãnh liệt cũng hay hay. Những ước mơ đó cứ ấp ủ, ngày qua ngày, cũng không biết liệu có thành hay không? Phía con đường nhựa trước mặt, phủ đầy nắng trưa. Nắng làm cho lòng người tự dưng thấy xa vời, không biết đến khi nào nữa? Mặt anh chùng xuống, vội thối tiền cho tôi rồi sang xe khác...

Ngày tốt nghiệp đại học, tôi lại ghé cây xăng.
Anh Phong không đứng đổ xăng nữa, giờ anh ngồi tít trong kia, đếm tiền và ghi sổ sách giúp bà chủ. Anh cần cù chịu khó, lại thạo việc nên chủ tin tưởng đưa lên làm quản lí, giao hết việc sổ sách, xem anh như con cháu trong nhà.
Tôi nhìn anh, dáng cúi gầm, ghi ghi chép chép chăm chú. Chẳng có dịp buông đôi ba câu với anh như mấy đợt trước nữa. Đổ xăng xong, tôi định gọi anh, nhưng lại thôi. Tôi mừng thầm, phong trần sương gió nay phong độ rồi.

Vài hôm cách đây...
...nghe mẹ tôi kể anh đã trốn sang Campuchia. Anh ôm toàn bộ số tiền sang bên đó đánh bạc rồi mất trắng. Bà chủ giận lắm, kiên quyết bắt và kiện để anh ở tù.
Ba mẹ nghèo khổ nghe tin, vội bán hết mọi thứ, chạy từ dưới quê lên trả nợ. Mà đâu thấm tháp gì so với số tiền hơn trăm triệu anh mang đi. Họ nài nỉ ông bà chủ đừng bắt con họ ở tù, rồi ghi giấy nợ để trả hàng tháng. Mẹ tôi nói ba mẹ anh nói chuyện hiền lành, dễ thương và đàng hoàng lắm. Họ xin lỗi rối rít trong nước mắt ngắn dài. Gánh nặng giờ đây, hai ông bà già cùng nhau vác lấy. Họ vẫn ở đấy, vừa chống chọi với cuộc sống mưu sinh, vừa ôm lấy tội lỗi của đứa con vào lòng.

Thương con…khóc sao cho hết…

Không phải ai cũng chịu khó như anh để có được ngày hôm nay, để được người ta tin tưởng và mến thương. Vậy mà giờ đây, nước mắt ba mẹ lại đổ thêm lần nữa, hằn thêm nỗi muộn phiền, nặng nề đến nao lòng!

Thương con…đếm sao cho vừa…

Giờ họ chỉ biết chờ ngày thằng con về, để biết nó vẫn bình an vô sự.

Hồi đó anh hứng chí phấn đấu lắm mà.
Nắng Tây Ninh gắt gỏng đến độ anh chẳng muốn ở đây nữa rồi.
Phong, về nhanh đi anh!
(798 từ).
p.s: Viết vào 11/10/2015.

-------------------
Toàn bộ bản quyền bài viết và hình ảnh đều thuộc luuhoangkiem.com .
be a cute subscriber here

Bình Thạnh, gần 6 giờ chiều.
Đi làm về.
Chạy ngược chiều Nguyễn Xí một tí, tôi ghé nhà Cường.

Con phố gần cuối năm ngộ ngộ, trời nhanh tối. Đèn đường đâu đã lên, đèn xe đã rọi ngang dọc, xà quần trong đống bụi mù mịt. Tôi rẽ vào. Con hẻm vắng lặng, le lói dưới mấy ánh đèn chập chờn đang treo lủng lẳng ở mấy cây cột điện. Bọn con nít lâu lâu lại chạy vù qua, bóng in hằn lên mặt xi măng xù xì, rồi trả lại sự tĩnh lặng đêm tháng mười cho ngõ nhỏ.

Cường ra hiệu cho tôi đợi. Tôi đứng đó, tần ngần nhìn lòng vòng. Có khung cửa sổ sáng đèn nhà đối diện, tiếng cười nói vui vẻ văng vẳng. Gió nhẹ một cái, mát rượi, vì người tôi đổ quá trời mồ hôi.
Lát sau, tiếng nhạc xập xình cuối ngõ vang lên, tôi ngoảnh lại.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp Hợp. Đợi cậu đến gần, tôi nói:
"Cho 2 cái bò bía ngọt nhen chú".
Cậu dừng xe. Tôi chợt nhận ra tôi nên gọi cậu là anh mới đúng, trời tối quá nhìn sao mà kêu chú, hơi quá.
Hợp nhỏ người, râu một ít, tóc thì nhiều. Gương mặt bầu bầu nhìn chất phác, dễ chịu, lâu lâu có chiếc xe vào hẻm rọi ngang gương mặt, vẻ lam lũ phảng nhanh qua, phất theo ánh đèn. Đôi mắt Hợp cực khổ lắm, nó không sâu nhưng đủ thấy một chút buồn, giống như mới bị giựt hụi vậy, mà chắc không có vụ đó đâu.
Nghe tiếng nhạc bên dưới, Cường thò đầu ra khỏi ban công, vừa nói vừa ra hiệu gì đó, tôi không nghe được. Hợp vội tắt nhạc.
"Kêu dùm 5 kẹo chỉ luôn nha Kiếm".
"Anh bạn mấy ảnh hả anh?".
"Dạ, em bạn mấy anh đó".
"Vậy anh cũng là kiến trúc sư hả?".
"Dạ bọn em làm bên kiến trúc".
"Kiến trúc sư lương cao lắm phải không anh?".
Tôi mỉm cười, câu hỏi dễ thương. Ai nghe bảo kiến trúc sư đều nghĩ rằng họ lương cao.
"Nhà anh xa không?".
"Xa lắm, em ở bên Tân Quy Quận 7 lận".

Bàn tay thô ráp nhào nặn kẹo chỉ của Hợp khiến tôi nhớ lại kí ức một thời của mình. Tôi lặng nhìn theo động tác đó, đôi tay kéo kẹo, nâng cả tuổi thơ!
Tôi hỏi Hợp một ngày lời nhiều không. Cậu thật thà bảo 200, 300 ngàn một ngày là cao lắm rồi, có ngày không được đồng nào, nhịn đói đi bán. Mấy ngày mưa chỉ biết trông mong sao cho trời đừng cản mình.
Chiếc xe cà tàng mang theo sau mình một thùng gỗ, gia tài cỏn con của chàng thanh niên kẹo chỉ. Tôi thấy có cây súng đồ chơi để mấy đứa con nít bắn tính điểm đổi kẹo, có cả vòng xoay may mắn nữa, nhưng chỉ còn xơ trọi lại cái mũi tên.
"Ủa cái dĩa để quay số đâu anh?".
"Em dẹp rồi anh, con nít giờ không ai chơi mấy cái đó nữa".
Ngày xưa tôi từng mê mệt mấy thứ đó. Không biết sau này có con, Hợp còn bán không nữa? Để tôi có thể cho con niềm vui mà ngày xưa, những người như Hợp đã mang lại cho tôi. Đó là cả một bầu trời tuổi thơ, đầy ắp tiếng cười và niềm phấn khích tột độ.
Tôi hỏi Hợp bữa nào cho tôi theo bán một ngày được không?
"Sợ anh chịu không nổi thôi, em đi mấy chỗ xa lắm". Hợp gãi đầu.

Đoạn, Cường chạy xuống, nghe kể mới biết mọi người ở đây đều là mối quen của Hợp.
Hợp sinh năm 1991, bằng tuổi tôi. Cậu sống chung với vợ và 2 đứa con nhỏ. Tôi ngạc nhiên, vì bề ngoài của Hợp phải hơn cái tuổi đó rất nhiều.
Bọn tôi đứng đó, ăn kẹo chỉ ngon lành như những đứa trẻ. Cường kể Trung từng thử kéo kẹo chỉ mà làm hoài không được, nhìn dễ vậy thôi chứ khó lắm. Hợp kéo kẹo cực nhanh, cậu pha với bột để kéo, kéo tay không vậy đó. Không biết có rửa tay hay không, nhưng kệ đi. Thứ kẹo đó ngon nhất trong mấy năm qua tôi từng ăn, nó ấm từ trong lòng, trong cách Hợp đặt vào tay tôi mẻ kẹo cậu vừa làm xong.
Mắt Hợp, vẫn còn nỗi niềm gì đó, xa lắm, hay là bị giựt hụi thiệt?

Thấy bọn tôi ăn gần xong, Hợp mỉm cười chào. Cậu đề máy, bật nhạc lên, phóng xe ra đường lớn, nơi những ánh đèn lao thoáng qua không ngớt, để lại thứ bụi mịt mờ trong không khí, trong lòng, trong số kiếp mưu sinh.
Nó không quá lận đận, nhưng đầy buồn tủi.
Đầy niềm vui, cũng ngập tràn nỗi niềm.

Lúc Hợp bảo tôi chắc kiến trúc sư lương cao lắm, tự dưng tôi thấy ước mơ được trọn vẹn như ngôi nhà có cửa sổ đầy tiếng cười kia trong mắt cậu…xa ơi là xa…

May mắn nhé! Hợp.
(877 từ).
p.s: Viết vào 06/10/2015.

-------------------
Toàn bộ bản quyền bài viết và hình ảnh đều thuộc luuhoangkiem.com .
be a cute subscriber here

Tôi không nhớ lần cuối trò chuyện với em ấy là khi nào. Càng không thể nhớ, lần cuối thấy em ấy cười ra sao.
Chỉ là lúc đứng trên bục, lấp ba lấp búng trả lời câu hỏi của cô trong 15 phút kiểm tra đầu tiết, tôi luôn nhìn xuống cô bạn ngồi gần cuối lớp, rồi lia ánh mắt sang một cô gái khác cùng dãy ngồi gần đầu.
Thuở học sinh, có mấy ánh mắt nhìn thôi đã muốn bắt chuyện.
Nhưng rồi chẳng dám vì nhát.
Có mấy gương mặt, gặp thôi đã thấy thân thương.
Nhưng ngần ấy năm, cũng đã khác.
(108 từ).

p.s: Đã vượt quá 58 từ so với quy định.
p.s: Bài nhạc phát một lần rồi ngưng, và chỉ có hiệu lực trên laptop hoặc pc.
Nếu trình duyệt vẫn lặng im, nhấn vào đây nhé: làm sao để lắng nghe?


-------------------
LADY in LINE là series tản văn kết hợp artworks tự vẽ tay của Kiếm. Tản văn trong Lady in Line chỉ gói gọn dưới 50 từ, artwork vẽ đen trắng giản đơn. Họ đều là những người phụ nữ Kiếm gặp ngoài đời.
Toàn bộ bản quyền bài viết và hình ảnh đều thuộc luuhoangkiem.com (Lu là tên ở dạng chó của Kiếm).

be a cute subscriber here
Nghiêng một cánh cò, vẽ một chùm mây.
Một cây dừa nhỏ, dáng thon gầy.
Sào phơi áo mẹ, chiều loang nắng.
Một vệt thâm dài, hay bóng cây.
(29 từ).


-------------------
Toàn bộ bản quyền bài viết và hình ảnh đều thuộc luuhoangkiem.com .
be a cute subscriber here
Thời còn yêu, đã từng cất mấy thứ linh tinh vào những chiếc hộp nho nhỏ.
Đôi ba mảnh giấy vài dòng nhắn gửi, cả chục món đồ bé xinh, xấp thiệp các dịp quan trọng, cuốn sách có chữ kí kèm bốn năm câu viết tay. Hay có khi chỉ là những món từng thuyết phục bản thân cứ mua đi, về rồi sẽ dùng.
Vậy mà ngần ấy năm, lọ màu cũng đã khô cứng, quyển sổ cũng đã phai nhanh, cuốn sách chưa có dịp đọc hết, lá thư dang dở chẳng còn muốn gửi.
Có món quà ai đó gửi tặng, thời chưa dám nghĩ sẽ yêu một ai khác ngoài họ.
Có món đồ ai đó mua cho, vui đến nỗi mấy cơn giận hay lòng buồn tủi tự dưng biến mất.
Có nhiều thứ, cất lâu năm, không muốn tìm lại.
Có vài thứ, cất bên trong, mấy lúc miên man trong lòng, chợt nhận ra.
Chưa quên.
(164 từ).

p.s: Trải nghiệm trọn vẹn khi dùng trên laptop hoặc pc. Bài nhạc chỉ phát một lần rồi sẽ ngừng.
Nếu trình duyệt vẫn lặng im, nhấn vào đây nhé: làm sao để lắng nghe?


-------------------
Toàn bộ bản quyền bài viết và hình ảnh đều thuộc luuhoangkiem.com
Xin...
Cám ơn người.
Vì kiên nhẫn, mà chờ đợi.
Vì tin yêu, mà đồng hành.
Vì chân phương, nên chân thành.
Vì vô tư, nên thông cảm.
Và vì can đảm, nên yêu thương.
Một nơi chốn tốt, không phải là nơi có thật nhiều cây xanh, mà là chốn, có được sự an lành.
Nhà là nơi giấc ngủ an yên, che mưa chắn nắng. Và là nơi dựa vào, với một người, đã vì kiên nhẫn, mà chờ đợi.
Vì tin yêu, mà đồng hành.
Vì chân phương, nên chân thành.
Vì vô tư, nên thông cảm.
Vì can đảm, nên yêu thương.
Vì...ai rồi cũng sẽ tìm được hai thứ: một người, và một nơi chốn...
(119 từ).
p.s: bài viết có vòng lặp vô tận.
Nhạc phát một lần rồi ngừng, nhưng chỉ nghe được trên pc hoặc laptop.
Nếu trình duyệt vẫn lặng im, nhấn vào đây nhé: làm sao để lắng nghe?


-------------------
Toàn bộ bản quyền bài viết và hình ảnh đều thuộc luuhoangkiem.com .
be a cute subscriber here
Mùa hè nóng, ép nước cam giải nhiệt.
Lòng gợn sóng, ép quá khứ song hành.
Mấy ngày cây phượng bị đốn ngã, sân trường rộn rã tiếng máy cưa.
Hỏi em tìm thấy chưa, trang giấy xưa phai màu…
cánh phượng rơi.
(42 từ).

p.s: Bạn đang đọc bài viết kì lạ, nơi có hình, con chữ, có cả âm thanh. Nhạc phát một lần rồi ngừng, nhưng chỉ nghe được trên pc hoặc laptop.
Nếu trình duyệt vẫn lặng im, nhấn vào đây nhé: làm sao để lắng nghe?


-------------------
Toàn bộ bản quyền bài viết và hình ảnh đều thuộc luuhoangkiem.com.
be a cute subscriber here
Anh thích em.
Dù là áo ngắn, hay là áo dài.
Dù là váy trắng, hay sườn xám Đài.
(19 từ).


-------------------
Toàn bộ bản quyền bài viết và hình ảnh đều thuộc luuhoangkiem.com (Lu là tên ở dạng chó của Kiếm).